Nội dung chính
MU, Chelsea và Real Madrid cứ việc sa thải HLV, nhưng vấn đề nguy hại thực sự dành cho họ nằm ở những nhân vật quyền lực hơn.
Trong những tháng gần đây, các câu lạc bộ hàng đầu châu Âu đang trải qua một làn sóng “đổi tướng” dữ dội. Từ Premier League, Serie A tới La Liga, không ít đội bóng đã sa thải HLV giữa mùa giải, nhưng nguyên nhân sâu xa lại không chỉ là kết quả trên sân mà còn là những quyết định của giám đốc thể thao – người nắm quyền tuyển chọn, chiêu mộ và xây dựng chiến lược dài hạn.
Đợt thay tướng đang lan rộng
Ở Premier League, Manchester United và Chelsea đã “mở hàng” đầu năm, trong khi Tottenham và West Ham cũng đang cân nhắc. Tại Serie A, Juventus, Genoa, Fiorentina và Atalanta đã thực hiện các bước thay đổi HLV, còn La Liga đã chứng kiến bốn câu lạc bộ sa thải HLV giữa mùa giải, trong đó Real Oviedo thậm chí đã hai lần thay người.
Giám đốc thể thao – người nắm chìa khóa
Fan hâm mộ không chỉ chỉ trích HLV mà còn nhắm vào những người đứng sau cánh gà: giám đốc thể thao. Chelsea, sau khi sa thải Enzo Maresca, đã bị chỉ trích vì không có định hướng chiến thắng rõ ràng. Manchester United lại liên tục thay đổi khi đuổi Ruben Amorim, một quyết định được cho là do không hài lòng của Jason Wilcox – giám đốc thể thao của câu lạc bộ.
Ngược lại, những câu chuyện thành công như Andrea Berta (Arsenal), Monchi (Aston Villa) và Hugo Viana (Manchester City) cho thấy sự phối hợp chặt chẽ giữa giám đốc thể thao và HLV có thể tạo ra lợi thế cạnh tranh bền vững.
Trường hợp Nottingham Forest – Khi môi giới chi phối
Nottingham Forest đã trải qua tới ba HLV trong một mùa giải và hiện đang chịu áp lực từ tỷ phú Marinakis. Các khoản chi chuyển nhượng mùa hè 2025 lên tới hơn 150 triệu bảng, nhưng phần lớn cầu thủ chỉ đủ sức thi đấu ở Championship. Tất cả các vụ chuyển nhượng đều do môi giới Kia Joorabchian thực hiện, người từng là đại diện cho Edu – Giám đốc thể thao cũ của Forest. Những nghi vấn về “hoa hồng” trong các giao dịch này đã làm dấy lên câu hỏi về tính minh bạch và ảnh hưởng của môi giới lên quyết định tuyển dụng.
Manchester United: Vô định hướng và xung đột nội bộ
CEO Omar Berrada và giám đốc thể thao Jason Wilcox đã gây ra một loạt quyết định gây tranh cãi: từ việc đưa Dan Ashworth ra khỏi Newcastle, sa thải anh sau chưa đầy nửa năm, cho đến việc đuổi Ruben Amorim vì không thay đổi sơ đồ thi đấu. Không giống như cặp đôi Guardiola‑Begiristain (Manchester City) hay Klopp‑Edwards (Liverpool), Wilcox chưa thể đưa ra một tầm nhìn rõ ràng cho MU, khiến câu lạc bộ rơi vào trạng thái “đi không có bản đồ”.
Real Madrid: Mô hình cũ, thiếu giám đốc thể thao
Real Madrid vẫn nhận được sự ủng hộ của một bộ phận fan dành cho Xabi Alonso, nhưng câu lạc bộ không có giám đốc thể thao để hỗ trợ ông trong việc chiêu mộ. Thay vào đó, Chủ tịch Florentino Pérez tự mình quyết định mua bán cầu thủ, dẫn đến việc không bổ sung tiền vệ kế tục Toni Kroos và bỏ qua các mục tiêu chuyển nhượng quan trọng. Mô hình “Galacticos 1.0” dường như chưa học được bài học từ những thất bại trước.
Chelsea: Bán cầu thủ để sinh lợi
Chủ tịch Todd Boehly và Giám đốc thể thao Behdad Eghbali đã công khai chiến lược “mua cầu thủ trẻ, ký hợp đồng dài hạn, bán lại với giá cao” – một mô hình lấy cảm hứng từ Brighton. Tuy nhiên, việc lấp đầy các vị trí quan trọng bằng những cầu thủ cũ của Brighton và tập trung vào lợi nhuận thay cho chiến thắng đã khiến fan Chelsea không hài lòng. So sánh với cách quản lý của Los Angeles Dodgers (cũng thuộc sở hữu của Boehly) cho thấy chiến lược này có thể thành công trong một số môn thể thao, nhưng chưa chắc phù hợp với bóng đá.
Nhìn chung, xu hướng “bắn vào chân” HLV thực chất là phản ánh sự bất ổn ở cấp quản lý. Khi giám đốc thể thao không có chiến lược rõ ràng hoặc bị ảnh hưởng bởi các yếu tố bên ngoài, HLV trở thành nạn nhân dễ dàng.
Vậy câu hỏi còn lại là: các câu lạc bộ lớn sẽ làm gì để cân bằng quyền lực giữa giám đốc thể thao và HLV, nhằm xây dựng một nền tảng thành công bền vững?




